7 NỮ VƯƠNG QUYỀN LỰC NHẤT AI CẬP CỔ ĐẠI – NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ THAY ĐỔI LỊCH SỬ CÁC PHARAOH
Tìm hiểu 7 nữ vương Ai Cập cổ đại quyền lực, từ Hatshepsut đến Cleopatra VII, cùng dấu ấn của họ trong lịch sử Pharaoh.
Mạng xã hội
Thông tin liên hệ
Vi vu đó đây
Vì sao các vị thần Ai Cập cổ đại lại tạo nên một thế giới thần thoại kỳ vĩ đến vậy?
Dưới bầu trời trong vắt không một gợn mây của thung lũng sông Nile, ánh mặt trời thiêu đốt ban ngày nhường chỗ cho cái lạnh đột ngột của bóng đêm, người Ai Cập cổ đại đã sớm nhận ra nhịp điệu vĩnh cửu của vũ trụ. Sự tuần hoàn đều đặn của dòng sông Nile và hành trình mỗi ngày của thần mặt trời Ré băng qua bầu trời rồi lặn xuống cõi âm (Tuat) đã nhen nhóm trong lòng họ niềm tin bất diệt vào sự tái sinh và phục sinh. Hệ thống thần thoại Ai Cập không chỉ là những câu chuyện dân gian kỳ bí, mà là một mạng lưới tư tưởng đồ sộ, phức tạp, phản ánh sự chuyển dịch quyền lực của các vương triều và dòng chảy của lịch sử. Để thấu hiểu vùng đất huyền thoại này, chúng ta phải bước vào thế giới tâm linh của họ – nơi ranh giới giữa phàm trần và thần thánh được xóa nhòa, nơi các vị thần (netjer) ngự trị và thiết lập trật tự vũ trụ vĩnh cửu.
A – CÁC HỆ THỐNG SÁNG THẾ THẦN THOẠI
Trước khi vương triều đầu tiên của các Pharaoh được hợp nhất vào khoảng năm 3000 TCN, người Ai Cập cổ đại đã thực hành thuyết vạn vật hữu linh (animism) – tin rằng mọi thực thể trong tự nhiên đều có linh hồn. Khi các cộng đồng bộ lạc nhỏ lẻ dần sáp nhập thành các châu (nome), các vị thần địa phương cũng được hợp nhất và đồng nhất hóa thông qua hiện tượng “syncretism” (đồng nhất hóa thần thánh). Vào thời kỳ Cổ Vương quốc, các trung tâm tôn giáo lớn đã phát triển những hệ thống thần học sáng thế riêng biệt để khẳng định quyền lực tối cao của vị thần mà họ thờ phụng.
Hệ thống Heliopolis (Bộ Chín Vĩ Đại – Ennead)
Nằm tại thành phố Iwnw (Heliopolis), đây là hệ thống thần học phổ biến và ảnh hưởng nhất trong lịch sử Ai Cập. Thuở ban đầu, vũ trụ chỉ là một vùng nước hỗn mang, vô định và tối tăm được nhân cách hóa thành thần Nun (hoặc Nu). Từ cõi hỗn mang ấy, một gò đất nguyên thủy – Primeval Mound (gọi là benben) trỗi dậy.
Thần Atum (được đồng nhất với thần mặt trời Ré) tự tạo ra chính mình trên gò đất thiêng đó. Vì cô độc giữa vũ trụ, Atum-Ré đã tự sinh sản bằng cách khạc hoặc nôn ra cặp thần đầu tiên: thần không khí Shu và nữ thần độ ẩm Tefnut. Có một truyền thuyết kể rằng Atum từng lạc mất hai con của mình, và khi tìm lại được họ, những giọt nước mắt hạnh phúc của ngài đã hóa thành loài người.

Shu và Tefnut kết hôn, sinh ra thần đất Geb và nữ thần bầu trời Nut. Khi Atum phát hiện Geb và Nut yêu nhau say đắm, ngài đã lệnh cho Shu dùng đôi tay nâng bổng Nut lên cao, ngăn cách họ mãi mãi. Geb đau khổ khôn nguôi, và những giọt nước mắt của ngài chảy dài hóa thành đại dương và sông ngòi trên mặt đất. Dù bị cấm sinh con vào những ngày bình thường, thần trí tuệ Thoth đã đánh bạc với các vị thần để thắng thêm 5 ngày dư ra trong năm (ngày epagomenal). Vào những ngày đó, Nut đã hạ sinh bốn vị thần thế hệ cuối cùng: Osiris, Isis, Set, và Nephthys. Chín vị thần này, cùng với Atum-Ré, tạo thành Bộ Chín Vĩ Đại của Heliopolis.
Hệ thống Memphis (Thần Ptah – Trí Tuệ Sáng Thế)
Tại kinh đô Memphis, giới tư tế lại thờ phụng Ptah làm vị thần sáng tạo tối cao. Trái ngược với hành vi tạo tác mang tính vật lý hay sinh học của Atum, Ptah đại diện cho một tri thức triết học đỉnh cao, tương đồng với học thuyết Logos phương Tây xuất hiện hàng ngàn năm sau đó.

Ptah được tin là đã sáng tạo ra toàn bộ vũ trụ và các vị thần (bao gồm cả Bộ Chín Heliopolis) thông qua “Trái tim” (suy nghĩ, ý chí) và “Cái lưỡi” (lời nói, mệnh lệnh). Bất kỳ khái niệm nào được định hình trong trái tim của Ptah, khi được cái lưỡi của ngài xướng tên, sẽ lập tức hóa thành hiện thực vật chất. Ptah là quan cai quản công lý, đạo đức, đồng thời là vị thần bảo hộ của các kiến trúc sư, nghệ nhân và thợ thủ công. Ngài luôn được mô tả dưới hình hài một người đàn ông quấn băng xác ướp chặt chẽ để biểu thị vai trò bảo tồn vĩnh cửu. Đồng trị vì với Ptah tại Memphis là người vợ dữ tợn – nữ thần sư tử chiến tranh Sekhmet và người con trai Nefertem, vị thần đại diện cho đóa hoa sen nguyên thủy hé nở lúc bình minh.
Hệ thống Hermopolis (Bộ Tám Nguyên Thủy – Ogdoad)
Tại thành phố Shmun (Hermopolis Magna), giới tư tế tôn thờ Bộ Tám (Ogdoad) đại diện cho trạng thái hỗn loạn trước khi sáng thế. Bộ Tám gồm bốn cặp thần nam đầu ếch và thần nữ đầu rắn, đại diện cho bốn yếu tố nguyên sơ:
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ khuấy động bóng tối để sinh ra gò đất nguyên thủy và quả trứng vũ trụ (hoặc đóa sen thiêng chứa thần mặt trời Ré), Bộ Tám đã lui vào cõi âm để tiếp tục duy trì sự lưu thông của dòng sông Nile và sự mọc lên của mặt trời mỗi ngày.

B – VƯƠNG TRIỀU CÕI ÂM, OSIRIS VÀ SỰ DÂN CHỦ HÓA KIẾP SAU
Trong suốt thời kỳ Cổ Vương quốc, thần mặt trời Ré là vị thần bảo hộ tối cao của hoàng gia. Mỗi Pharaoh tự xưng là “Con trai của Ré” (Son of Re) và độc quyền nắm giữ chìa khóa dẫn đến sự bất tử ở thế giới bên kia. Nhưng khi thời kỳ Cổ Vương quốc sụp đổ trong bão táp nội chiến và hỗn loạn của Thời kỳ Chuyển tiếp thứ Nhất, một sự dịch chuyển tâm linh vĩ đại đã diễn ra: Sự dân chủ hóa tôn giáo. Thần Ré của hoàng gia bị lung lay, và vị thần ngự trị tối cao trong lòng dân chúng lúc này là Osiris.
Sử thi bi tráng về Osiris và Isis
Osiris ban đầu là một vị vua nhân từ của cõi trần, người đã dạy dân chúng Ai Cập nghệ thuật trồng trọt, làm nông nghiệp và mang lại ánh sáng văn minh. Ông kết hôn cùng người em gái thông thái và giàu phép thuật của mình là Isis. Sự đố kỵ và lòng tham quyền lực đã khiến người em trai ác độc Set (thần của bão tố, sa mạc và sự hỗn loạn) lập mưu sát hại Osiris.
Set lừa Osiris nằm vào một chiếc hòm gỗ tinh xảo, đóng đinh găm chặt rồi thả trôi sông Nile. Isis đau đớn tìm kiếm thi thể chồng khắp nơi, vượt qua Địa Trung Hải đến tận Byblos để mang chiếc hòm trở về. Khi biết chuyện, Set đã cướp lấy thi thể Osiris và chặt ra làm 14 mảnh, đem phân tán khắp đất nước Ai Cập. Isis cùng người em gái trung hậu Nephthys đã kiên trì tìm kiếm và nhặt nhạnh được 13 mảnh xương thịt (mảnh thứ 14 tức phần dương vật đã bị loài cá oxyrrhynchus dưới sông Nile nuốt mất).

Với sự giúp đỡ của Anubis (vị thần đầu chó rừng chuyên canh giữ lăng mộ), cơ thể của Osiris được ướp và quấn băng vải lanh cẩn thận đặt nền móng cho thuật ướp xác đầu tiên trong lịch sử. Bằng phép thuật quyền năng của mình, Isis đã thổi hơi thở sự sống vào cơ thể Osiris, giúp ông hồi sinh kỳ diệu. Mặc dù không thể tiếp tục trị vì cõi trần, Osiris đã bước xuống cõi âm (Tuat) để trở thành vị Vua và là Thẩm phán tối cao của người chết. Từ cõi phục sinh, Isis đã hoài thai và sinh ra Horus. Được nuôi giấu giữa những bụi sậy um tùm của đầm lầy Buto để tránh sự truy sát của Set, Horus lớn lên và quay lại chiến đấu với người chú của mình trong một trận chiến sử thi kéo dài suốt 80 năm. Cuối cùng, hội đồng các vị thần đã tuyên án Horus thắng cuộc, phong ông làm vua của cõi trần, bảo hộ cho các Pharaoh đang trị vì.
Phiên tòa Weighing of the Heart (Phiên tòa cân tim)
Sự trỗi dậy của Osiris mang đến một cuộc cách mạng đạo đức: thế giới bên kia giờ đây không còn là đặc quyền của riêng nhà vua, mà mở rộng cho bất kỳ ai có một tâm hồn thánh thiện. Khi một linh hồn bước vào Judgment Halls of Osiris (Sảnh đường Phán xét), họ phải đối mặt với Osiris và Bốn mươi hai vị Thẩm phán.
Tại đây, linh hồn phải đọc lời Negative Confession (Lời tuyên bố vô tội), khẳng định mình không phạm phải các tội ác như sát nhân, trộm cắp hay dối trá khi còn sống. Sau đó, thần Anubis sẽ dẫn dắt họ đến chiếc cân công lý vĩ đại. Trái tim của người chết, nơi lưu giữ mọi ý nghĩ và hành động – sẽ được đặt lên một đĩa cân, đối trọng với chiếc lông chim đà điểu của nữ thần chân lý Ma’at ở đĩa cân bên kia. Thần trí tuệ Thoth đứng cạnh bên, chăm chú ghi chép lại kết quả phán xét.

Nếu trái tim nhẹ hơn hoặc bằng chiếc lông của Ma’at, linh hồn được tuyên bố là ma’at kheru (“chân thực trong lời nói”) và được chào đón vào Fields of Reeds (Cánh đồng sậy) – một thiên đường vĩnh cửu ngập tràn sắc xanh của cây cỏ và mùa xuân vĩnh hằng.
Nếu trái tim nặng trĩu những tội lỗi, đĩa cân sẽ lệch xuống và ngay lập tức, quái thú Amemit (sinh vật lai đáng sợ giữa cá sấu, sư tử và hà mã) sẽ lao đến ngấu nghiến trái tim đó. Linh hồn bị nuốt chửng sẽ phải chịu hình phạt đáng sợ nhất: hoàn toàn bị xóa sổ và tan biến vào hư không.
C – TÂN VƯƠNG QUỐC & BIẾN ĐỘNG AMARNA, TỪ “ĐẤNG ẨN GIẤU” ĐẾN THẦN MẶT TRỜI DUY NHẤT
Bước vào thời kỳ Tân Vương quốc, khi các chiến binh Thebes đánh đuổi người ngoại bang Hyksos và dựng nên một đế chế Ai Cập hùng mạnh trải dài từ châu Phi sang tận Tây Á, tôn giáo Ai Cập đã chứng kiến những biến động quyền lực dữ dội nhất.
Amun-Ré – Quyền lực tuyệt đối của “Vua các vị thần”
Vốn chỉ là một vị thần không khí mờ nhạt thuộc Bộ Tám nguyên thủy của vùng Thebes, Amun (nghĩa là “Đấng ẩn giấu”) đã bước lên đỉnh cao quyền lực cùng với sự trỗi dậy của vương triều thứ 18. Để hợp thức hóa vị thế tối cao, các tư tế Thebes đã kết hợp Amun với thần mặt trời cổ xưa Ré để tạo thành Amun-Ré, King of the Gods.

Amun-Ré không còn là một vị thần địa phương; ngài là vị thần bảo trợ cho các chiến dịch chinh phạt quân sự vĩ đại của Pharaoh, là đấng sáng tạo vô hình ngự trị trong làn gió và hơi thở của mọi sinh linh trên thế giới. Đền thờ Karnak thờ phụng Amun-Ré tại Thebes phát triển thành trung tâm tôn giáo khổng lồ và giàu có nhất hành tinh, nắm giữ khối tài sản đất đai và nô lệ khổng lồ, khiến quyền lực của các High Priest (Tư tế Tối cao) thậm chí đe dọa đến cả ngai vàng của Pharaoh. Ngài cùng với người vợ là nữ thần chiến tranh Mut và con trai – thần mặt trời/mặt trăng Khonsu tạo thành Bộ ba Thebes tôn nghiêm.
Cuộc cách mạng Amarna của “Pharaoh dị giáo” Akhenaten
Sự bành trướng quyền lực quá mức của giới tư tế Amun đã đẩy Pharaoh Amenhotep IV đưa ra một quyết định táo bạo nhất lịch sử: xóa bỏ toàn bộ hệ thống đa thần cổ xưa để thiết lập tôn giáo nhất thần đầu tiên. Ông tự đổi tên mình thành Akhenaten (“Hào quang của Aten”), tuyên bố vị thần duy nhất của vũ trụ là Aten – hình ảnh đĩa mặt trời vật lý tỏa ra những tia sáng tận cùng bằng những bàn tay ban phát sự sống cho nhân loại.

Akhenaten đã thực hiện một chiến dịch tàn khốc: đóng cửa các đền thờ cổ, gửi các phái viên đi khắp đất nước để đục đẽo và xóa bỏ cái tên “Amun” trên mọi bas-relief, công trình kiến trúc. Ông bỏ kinh đô Thebes để xây dựng một thành phố mới hoàn toàn giữa sa mạc mang tên Akhetaten (Tell el-Amarna). Trong thần học Amarna, Aten không mang hình dáng con người hay động vật; ngài là nguồn năng lượng và nhiệt lượng vĩ đại duy trì sự sống. Điều đặc biệt là, dân chúng không thể thờ phụng Aten trực tiếp; Aten chỉ giao tiếp và ban phát ân huệ thông qua người đại diện duy nhất của ngài trên mặt đất – Pharaoh Akhenaten. Cuộc cách mạng này, dù mang tính triết học rất cao, lại quá xa lạ và xa xỉ đối với người dân nghèo Ai Cập, những người đã mất đi các vị thần hộ mệnh quen thuộc của mình. Ngay sau cái chết của Akhenaten, vương triều Amarna nhanh chóng sụp đổ, và vị vua trẻ Tutankhamun đã đưa kinh đô trở lại Thebes, khôi phục lại ngôi vị cho Amun-Ré và các vị thần truyền thống.
D – THỜI KỲ CUỐI CÙNG: SỰ GẶP GỠ CỦA NHỮNG NỀN VĂN MINH
Khi triều đại của các Pharaoh bước vào hoàng hôn và liên tục đối mặt với các cuộc xâm lược từ người Ba Tư, Hy Lạp rồi La Mã, đức tin Ai Cập không hề biến mất mà biến đổi để thích nghi với dòng chảy quốc tế mới.
Serapis – vị thần lai của kỷ nguyên Hy Lạp
Sau khi Alexander Đại đế chinh phục Ai Cập vào năm 332 TCN, vương triều Ptolemy người Hy Lạp lên nắm quyền trị vì. Để tạo ra một sợi dây liên kết tâm linh, đoàn kết hai cộng đồng dân cư Hy Lạp và Ai Cập vốn có nhiều khác biệt văn hóa, hoàng đế Ptolemy I Soter đã lệnh cho các tư tế kiến tạo nên một vị thần hoàn toàn mới: Serapis.

Serapis được khắc họa dưới diện mạo một triết gia Hy Lạp uy nghiêm với mái tóc xoăn và bộ râu dày, nhưng lại mang trong mình bản thể của các vị thần Ai Cập cổ xưa: Osiris (thần cõi âm) và Apis (con bò đực thiêng liêng biểu tượng cho Ptah tại Memphis). Serapis là vị thần cai quản nông nghiệp, khả năng sinh sản và thế giới bên kia. Mặc dù đền thờ Serapeum vĩ đại được dựng nên tại Alexandria, vị thần lai nhân tạo này chủ yếu được giới quý tộc Hy Lạp sùng bái, trong khi người dân Ai Cập bản địa vẫn âm thầm gìn giữ đức tin vào Osiris cổ xưa.
Sự bành trướng toàn cầu của Isis
Trái ngược với Serapis, nữ thần Isis lại đạt được một sự tôn sùng tự nhiên và mãnh liệt vượt ra ngoài biên giới thung lũng sông Nile. Phép thuật nhiệm màu, tình yêu thương bao dung của một người vợ chung thủy và một người mẹ tận tụy đã chạm đến trái tim của hàng triệu người khắp Địa Trung Hải.
Các đền thờ Isis (Iseion) được dựng nên từ Rome, Hy Lạp cho đến tận những vùng biên thùy xa xôi của Đế chế La Mã. Hình tượng Isis trìu mến bế đứa con trai nhỏ Horus trên tay đã trở thành một biểu tượng tâm linh vĩnh cửu, được các học giả tin là nguyên mẫu trực tiếp định hình nên hình ảnh Đức Mẹ bế Chúa Hài Đồng trong Thiên Chúa giáo sau này.

Hệ thống thần thoại Ai Cập cổ đại là một bức tranh khảm tráng lệ được dệt nên từ đức tin, lịch sử và khát vọng vươn tới cái vĩnh hằng. Từ sự tĩnh lặng của Hồ nước nguyên thủy Nun cho đến “phép màu ánh sáng” kỳ vĩ tại Abu Simbel, từ thế giới cõi âm của Osiris đến những đền đài sừng sững dọc sông Nile, mỗi câu chuyện đều là một nỗ lực của con người nhằm thấu hiểu bản chất của sự sống và cái chết.
Hành trình Mysterious Egypt 2.0 của nhà Xô sẽ đưa bạn đi qua chính những tọa độ thiêng liêng này, gạt bỏ lớp cát bụi thời gian để trực tiếp diện kiến những bức phù điêu cổ kính, chạm tay vào những cột đá khổng lồ của Karnak và lắng nghe tiếng thì thầm của các vị thần vẫn còn vang vọng trong gió sa mạc. Bạn đã sẵn sàng để bước vào sử thi vĩ đại này và giải mã những giấc mơ của riêng mình tại miền đất của các Pharaoh cùng Nhà Bucketravel chưa?
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
Để có thể nhận những gợi ý cho trải nghiệm du lịch tuyệt vời của mình, hãy đăng ký ngay thông tin tại hộp thư online này. test